4.

Buổi sáng…

– Aishhh… Mấy giờ rồi?

– ….

– Mấy giờ rồi…?

– ….

– Hỏi sao không ai trả lời thế?

Kim Tại Hưởng ngồi dậy sau một đêm ngủ dài gần 10 tiếng… Bấy giờ mới nhận ra là xung quanh chẳng có ai…

– Bà xã… Bà xã.. Em đi đâu rồi?

-….

– Chung Quốc… Chung Quốc… Em đâu rồi…?

– …

Đi đâu rồi? Nhà cửa mình sao tự nhiên thấy nó là lạ? Hay là có trộm? Không! Không có mất cái gì cả? Thế vợ đâu?

*Chuyển cảnh tới phòng ngủ một lần nữa*

Mở tủ quần áo… Trống trơn…

– Đi đâu mà quần áo chẳng thấy thế này? Mà điện thoại mình đâu ý nhỉ?

Đập vào mặt là bức ảnh cưới trống trơn trên tủ đầu giường…

– Á…. Á…. Á…. Á…. Á…

Bật tỉnh dậy sau giấc mộng siêu siêu siêu “thực”…

 -Hưởng… Anh làm sao vậy? Gào thét cái gì thế?

Tuấn Chung Quốc từ trong nhà tắm đi ra. Cả thân hình bé nhỏ ngồi vào trong lòng anh, phát ra mùi hương dìu dịu của sữa tắm và dầu gội… Cậu hôn lên má anh, vuốt vuốt mấy sợi tóc dính đầy mồ hôi của anh.

– Anh sao vậy? Lại đây em xem nào!

– …

– Bớt sốt rồi! Anh làm em lo quá đấy!

Cậu thì thầm trách móc anh. Cứ làm việc cho cố vào rồi ốm ra thế này đây! Đem đèn ngủ tắt đi rồi chui vào nằm cạnh anh…

– Anh mơ thấy ác mộng… – Anh nhẹ nói, ôm chặt lấy cậu

– Ác mộng? – Chung Quốc hôn lên má anh, ngón tay cuộn cuộn mép áo sơ mi lại

– Ừ… Anh mơ em không xuất hiện trong cuộc sống của anh!

– Và…

– Anh đã rất hoảng loạn chứ sao?

– Hì…! Không phải giờ em đang ở bên anh sao? Em yêu anh!

                                                                                              ~TOÀN VĂN HOÀN~

3.

Thạc Trấn tan ca làm… Đứng dưới cửa công ty đợi chồng…Nhưng mà… 10’…20’… Nửa tiếng. Chả có bóng ma nào!Chết tiệt! Đi đâu rồi? Điện thoại không thấy nghe máy! Lại đang làm cái quỉ gì đây?

Bim…bim… Từ đâu tiếng còi xe vang lên! Ngẩng đầu lên…Hóa ra không phải xe của chồng!

– Chủ tịch Kim! Anh làm gì mà còn ở đây?

– À! Quản lý Trương! Tôi đang đợi người tới đón!

– Vậy sao? Nhưng hình như là anh đợi cũng lâu rồi phảikhông?

– Không có…

– Lên đi! Tôi cho anh quá giang về nhà!

– Tôi…

– Đừng ngại! Nhà tôi đằng nào cũng thuận đường với nhà anh mà!

– Anh biết nhà tôi sao?

– Biết chứ! Lên xe đi!

– Cảm ơn…

Lần đầu tiên trong đời, Thạc Trấn lên xe một người lạ về nhà! Trên đường đi nói chuyện rất vui. Để ý quản lý Trương với cấp dưới lúc nào cũng lạnh lùng, không ngờ lại vui tính tới vậy! Hai người cứ say sưa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã về tới nhà!

– Cảm ơn đã đưa tôi về!

Quản lý Trương lịch sự xuống mở cửa xe giúp anh. Lúc anh thò cái đầu ra, vô tình hai người va đầu vào nhau, cả hai cùng kêu lên:

– Ái!

– Xin lỗi… Tôi bất cẩn quá! Anh có sao không?

– Không sao! Cảm ơn! Tôi vào nhà đây! Tạm biệt!

– Bye! Mai gặp lại!

Thạc Trấn đi vào trong nhà. Chí Huân đã đi qua nhà Tại Hưởng chơi rồi. Trong nhà chỉ có bảo mẫu đang bế Nam Huân trong tay.

– Cậu chủ đã về!

– Vú Minh! Bác đã ăn cơm chưa? Đưa Nam Huân cháu bế cho!Bác mau đi nghỉ đi ạ!

– Thôi! Cậu chủ cứ để tôi! Cậu mau đi tắm đi rồi xuống ăn cơm!

– Phiền bác quá! Tuấn về chưa ạ?

– Dạ! Ông chủ chưa có về!

– Vậy thôi! Cháu lên tầng đây! Huân nhi! Mẹ lên tắm chốc xuống bé con nha!

Nam Huân bé bỏng đem mấy ngón tay chạm lên mặt mẹ, hai mắt cười tít cả lại. Thạc Trấn yêu chiều thơm lên má con rồi đi lên nhà. Tắm rửa, ăn cơm xong, đang nằm trêngiường chơi với Nam huân thì tên thối kia cũng vác mặt về tới nhà! Nhưng mà cái mặt lại lạnh băng như đá vậy! Tức giận gì chứ? Mình mới đáng là người phải tức giận nè!

Nam Tuấn nhìn thấy anh không đếm xỉa gì tới mình, trong lòng tức lại càng tức. Vắng cậu một cái, trong lòng lại dám có gan đi tìm nam nhân khác, lại còn dám đưa nhau về nhà! Nếu hôm nay mà cậu không bắt gặp thìkhông biết hai người đó sẽ còn phát triển tới đâu nữa!

Đem áo vest sang trọng vứt xuống, cà vạt cũng nới lỏng, tháo ra đem quấn quanh tay mình. Đêm nay sẽ hảo hảo nghiêm phạt! Để từ sau anh không dám tái phạm nữa!

– Vú Minh! – Cậu khẽ gầm lên một tiếng, khiến cả anh và Nam Huân đều giật mình

– Dạ… Ông chủ gọi tôi!

– Bác đem Nam Huân xuống ngủ với bác đêm nay đi!

– Em đang làm cái gì vậy? Sao lại bắt thằng bé xuống đó!

– Tôi nói thế nào bác cứ làm thế ấy đi!

– Cậu chủ! Cho tôi xin thiếu gia nào!

Vú Minh đem Nam Huân bé bỏng xuống dưới nhà, trong lòng vừa đi vừa thầm nguyện cầu cho số mạng của Thạc Trấn. Lúc ông chủ về nhà mặt đã đằng đằng sát khí, biết chắc là có chuyện chẳng lành rồi! Thôi thì mong cậuchủ sớm tai qua nạn khỏi!

– Hôm nay ai đưa anh về? – Cậu đem giọng mình có kiềm chế tức giận mà nói ra

– Đồng nghiệp! – Anh đứng dậy đem chiếc áo cậu vứt xuống đất định treo lên móc áo

– Đồng nghiệp là nam hay nữ? – Cậu đem tay anh giữ lại,tiếp tục kiềm chế

– Em hỏi làm gì? Đang tra khảo anh sao? – Thạc Trấn cố gắng giằng tay mình ra, nhăn mặt nói

– Anh…

Cậu đem anh kéo vào lòng mình rồi áp chế anh trên giường,cả khuôn mặt đầy hắc tuyến đem dí sát vào mặt anh.Hai tay kẹp lấy tay anh trên đầu giường, quấn lại bằng cái cà vạt đen vừa mới tháo ra, lạnh giọng bên tai anh:

– Là nam! Đúng chứ?

– Em làm cái gì thế? Buông ra coi!

– Dám nhân lúc không có em mà tìm nam nhân khác sao? Anh coi em là cái gì thế hả? Có phải chồng anh không

– Ai bảo em không tới?

Cậu điên cuồng cắn lên môi dày của anh, đem lưỡi quét lên từng tế bào niêm mạc miệng. Trừng phạt hôn sâu đem nước bọt của anh nuốt hết không còn giọt nào, thả anh ra khi cảm giác đã thấy đủ.

Môi anh sưng đỏ oán trách nhìn cậu. Đây là đang nổi cáu với anh sao?

-Đáng ghét! Em tránh xa anh ra!

-Được! Anh muốn em tránh xa anh ra chứ gì?

Nam Tuấn đang bực bội, Thạc Trấn cũng bực bội. Hai ngườ inhư hai nam châm cùng cực mà đẩy nhau ra xa. Đêm ấy, haingười hai phòng riêng biệt.

**

Sáng hôm sau anh đã dậy từ rất sớm và cố gắng chạy qua phòng chồng xem cậu đã hết giận chưa. Nhưng tiếc là cậu lại không có ở trong đó! Đi làm rồi sao? Muốn tránh mặt anh cả đời luôn đó hả?

– Vú Minh! Tuấn đâu rồi ạ?

– Ông chủ đi đâu từ đêm hôm qua tới giờ vẫn chưa về ạ!

– Vậy bác có biết em ấy đi đâu không?

– Ông chủ không cho tôi nói cho cậu biết! Tôi xin lỗi!

– Nam Huân đâu rồi ạ?

– Dạ tiểu thiếu gia vẫn còn đang ngủ!

Anh buồn bực ngồi vào bàn ăn sáng. Đồ ăn đưa lên miệng cũng chẳng nuốt xuống được. Qua quít đút bữa sáng vào bụng, mau chóng thay quần áo tới công ty của cậu.

– Chủ tịch đâu rồi thư kí Chung?

 -Dạ chủ tịch đang ở trong phòng!

Trên mặt thư kí Chung ánh lên một chút sợ hãi. Từ sáng đến giờ, chủ tịch đã làm hai trưởng phòng phát khóc vì sợ rồi. Giờ phu nhân vào không biết lại có cái gì nữa đây? Nhưng mà có thể…. Chỉ là có thể thôi… Thư kí Chung cô sẽ được xem GV chất lượng cao! Muahahahaha!

– Cám ơn cô! Tiếp tục làm việc đi!

– Dạ vâng thưa phu nhân!

Cửa phòng đóng lại là thư kí Chung liền ngồi phịch xuống, dán mắt vào màn hình máy tính. GV… GV… Chị yêu GV chất lượng cao nha!

– Tôi đã nói là không cho ai vào rồi cơ mà! Thư kí Chung cô có nghe thấy gì không vậy?

Kim Nam Tuấn ngồi xoay lưng lại chỗ tấm cửa bằng kính khổng lồ sau bàn làm việc, ngắm toàn cảnh thành phố thủ đô của Đại Lục và… nhớ vợ! Aishh…

– Tuấn…

Anh nhẹ gọi tên cậu, đem hai tay mình câu lấy cổ ngồi vào trong lòng cậu. Nam Tuấn đem cằm mình bám trên bờ vai anh, hai tay đằng sau quàng lấy eo nhỏ.

– Em giận anh?

– Không…

– Thế sao lại dám bỏ đi giữa đêm như vậy hả?

– Chỉ là muốn suy nghĩ một chút!

Một lát sau…

– Ân.. Hừ… Chậm lại một chút! Ha…

– Lần sau còn dám qua lại với nam nhân?

– Không dám! Không dám nữa! Chậm… Chậm… Quá sâu rồi! Ha… Ân… Ngô~~

Điện thoại reo…

– Alo… Gừ! Cái gì?

– Dạ…Ba chủ tịch đến!

– Aissh… Bảo ba tôi chiều hãy đến! Tôi đang bận! Bảo bối… Đến đây nào!

Ai dà! Máu ghen của chủ tịch rất dữ dội ha!

2.

Mẫn Doãn Khởi ngồi trong phòng làm việc nhớ lại…

*flashback*

-Anh… Phúc nhi năm nay cũng đã 14 tuổi rồi! Em nghĩ anh cũng nên phải đổi họ cho thằng bé đi chứ?

Người phụ nữ này… Từ sau khi anh phát hiện ả lừa dối mìnhthì đã đem ả đá ra xa… Nhớ lúc ấy, anh đã muốn giành Phúc nhi về nuôi, nhưng ả lại một mực không đồng ý. Mọi kí ức về ả anh vội đem để vào dĩ vãng. Vậy mà ngày hôm nay, ả lại trơ trẽn mang thằng bé đến,bắt anh nhận nó về? Chuyện này là sao đây?

– Cô muốn gì?

– Em chẳng muốn gì cả! Chẳng qua chỉ muốn anh nhận nó làm con thôi mà!

– Vậy tại sao trước kia…

– Anh… Đừng nhắc lại quá khứ làm gì!

– Phúc nhi! Con lại đây!

Thằng bé nghe lời anh mà tiến lại gần. Nó hơi mập, cái cổ ba ngấn ngắn choằn trông chả có tí nét nào giống anh cả. Đưa tay lên vuốt mái đầu xù bông của nó, anh nhẹnhàng hỏi:

– Phúc nhi! Con có muốn có thêm anh không?

– Có… Có…

– Vậy con sẽ có thêm hai người anh… Nhưng sẽ không được đổi họ…

-Tại sao lại như vậy?

– Vì nó thực chất đâu phải là con tôi!

– Anh đang nói cái quái quỷ gì vậy? Mẫn Doãn Khởi, Nó….

– Cô đừng có giả vờ nữa! Trước hết xem cái này đi!

Anh đem ném vào mặt ả một đống giấy tờ. Là kết quả giám định ADN mà Trịnh Hạo Thạc đã bí mật cho người truy tìm cho anh! Bị lừa một cách ngu ngốc suốt hai năm,đổi lại 3 năm sống thiếu người anh yêu nhất…

– Cô còn gì để nói?

– Tôi… Tôi…

– Mau cút đi ngay lập tức!

– Tôi… Tôi… Đi liền! Tạm biệt!

Ả chạy đi để mặc đứa bé đang sợ hãi ngồi co lại một góc. Thằng bé vốn là một đứa trẻ mồ côi được ả đem về để lừa dối lấy tiền của anh. Nó rất muốncó một gia đình hoàn hảo. Nhưng ả nhận nó về nuôi cứ như đưa nó vào địa ngục. Suốt ngày nó bị ả đánh không thương tiếc, lại còn bị mắng là” Đồ con lợn tham ăn”. Giờ đây nó chỉ muốn khóc cho thật đã đời… Cứ thế ngồi khóc.. Khóc thật to…

– Doãn Khởi… Anh gọi em ra đây làm gì thế? – Trịnh Hạo Thạc bị anh gọi ra đây mà chẳng nói lý do gì, chỉthấy một đứa trẻ hơi mập đang ngồi khóc ngon lành

– Em nói đang muốn tìm con nuôi! Anh tìm cho em rồi đó!

– Ý anh nói là đứa bé này!

– Ừm…!

– Này nhóc! Nín đi nào! Chú này khi dễ con sao? Sao lại khóc?

– Không có…

– Phúc nhi… Từ hôm nay, đây là ba nuôi của con đó!

– Ba nuôi…

Cậu bé đem ánh mắt hướng lên nhìn Hạo Thạc…Nó liếc ngang liếc dọc như đang tìm kiếm cho một câu trả lời cho những điều nó đang thầm nghĩ. Ba nuôi có giống như mẹ nuôi không? Có đánh nó… Mắng nó…

– Con bao nhiêu tuổi rồi? Phúc nhi! – Hạo Thạc cười hiền,không hiểu sao anh lại rất có thiện cảm với đứa trẻ này nha!

– Dạ 14!

-Ta tên là Trịnh Hạo Thạc! Từ nay gọi ta là ba! Tên của con từ hôm nay là Trịnh Phúc! Con có nhớ chưa?

– Dạ nhớ! Ba!

– Ngoan…

Hạo Thạc đem thằng bé dẫn ra xe của mình, không quên quaylại nói với Doãn Khởi : “Cảm ơn!”

*endflasback*

Khởi…Khởi… Mẫn Doãn Khởi!

Tiếng Chí Mẫn đem kéo anh ra khỏi kí ức. Đem cậu ôm vàolòng, thủ thỉ…

– Hôm nay… Anh đã làm một việc…!

– Việc gì?

– Giúp Hạo Thạc tìm một đứa con nuôi!

– Ông xã giỏi quá nha! Đứa bé đó như thế nào? Có đáng yêu không? Mà bao nhiêu tuổi?

– Là Phúc nhi!

– Phúc nhi? Là ai a?

– Em… Mà thôi!

Doãn Khởi có chút ngạc nhiên! Vợ anh không nhớ sao?

Trong khi anh còn đang mải suy nghĩ, Chí Mẫn đem hai tay mình câu lấy cổ anh, hôn lên đôi môi anh mỏng dính. Anh là đồ ngốc! Em biết thằng bé đó! Nhưng đừng lo… Em sẽ không để ý đâu mà! Yêu anh!

1.

5h chiều…

-Ông xã! Mau tới đón em! Em tan làm rồi!

-Bà xã! Hôm nay em tự về nhà đi! Anh đang đi uống vớimọi người rồi!

-Ơ…

-Anh xin lỗi! Ngoan! Ở nhà tối anh về!

-Ừm! Em tự về cũng được! Uống ít thôi đấy nhé!

Cậu đem điện thoại nhét vào túi quần! Xe hôm nay cậu lại vứt ở nhà mất rồi! Biết đi nhờ ai về bây giờ?

-Taxi…

Một chiếc taxi nhận được tín hiệu của cậu mà táp vào lề đường. Trèo lên xe, đưa địa chỉ và lượn về nhà.Dựa đầu vào thành ghế, khẽ thở dài. Aigoo… Sáng họp,chiều họp. Đã thế, trưa nay lại chưa có bỏ cái gì vào bụng! Đói quá!

Vềđến nhà, vào cửa đã thấy vắng hoa. Trên tủ lạnh lạicó một mẩu note nhỏ: “Mẹ đón hai đứa xuống đằng ngoại chơi 1 tuần nhé con!”. Mở tủ lạnh ra thì đau lòng một nỗi, trống trơn. Chết tiệt! Tuần này lại quên không đi siêu thị rồi! Ăn gì bây giờ?

Đem mấy cái ngăn tủ trong nhà mở ra hết tìm được có 2 gói mỳ tôm. Thôi thì có gì ăn nấy vậy?

-Ai… Ai… Nóng… Nóng… Nóng!

Để bát mì trên bàn khách, cậu ngồi phịch xuống ghế sofa,thoải mái mở tivi xem phim. Lâu lắm mới được ở nhà một mình! Phải phá một chút! Nhưng mà cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó? A! Đúng rồi! Bia!

Cái thân nhỏ lại chật vật vào bếp lấy bia. Ngồi xuống ghế, vừa húp mì xoàn xoạt lại, vừa uống bia. Cái cảmgiác độc thân tự do tự tại này thật thoải mái quá đi! Mì hết… Bia cạn… Bát đũa cứ để đó đi! Tínữa tên thê nô công kia về sẽ bắt hắn dọn! Coi như phạt cho cái tội đi uống bia mà bỏ mình ở nhà mộtmình đi!

Tivi bắt đầu chiếu một bộ phim Hàn sướt mướt. Nam chính là một người đàn ông giàu có, rất trẻ và đẹp trai,mỗi tội không đẹp trai bằng chồng mình. Chàng trai này đem lòng yêu cô thư kí của chính mình. Tình yêu của haingười họ thật quá là đẹp đi! Nữ chính trông thật đáng yêu quá!

Chàngtrai kia muốn bí mật tổ chức sinh nhật cho cô gái nên đã giả vờ muốn chia tay với nàng! Thiếu nữ bị bỏ rơi vô cùng đau khổ chỉ biết ngồi khóc một mình trong công viên. Khi nàng đang nức nở trong đau đớn bỗng có một hình nhân gấu rất đáng yêu chạy đến. Hình nhân cứ một mực lôi kéo nàng đi dù nàng đang chống cự. Rồi nó dẫn nàng đến trung tâm của công viên. Người nàng yêu đang đứng đó giữa những ánh nến rực rỡ. Pháo hoa trên trời rực sáng… Nàng bật khóc. Và sau đó là một loạt tỏ tình rồi chúc mừng sinh nhật cùng một nụ hôn sến thấy bà cố nội.

Chí Mẫn bé nhỏ hai mắt rưng rưng sắp khóc tới nơi. Trong lòng lại nghĩ đến thằng chồng của mình. Trời ôi….Tên này đã bao nhiêu lâu không được lãng mạn như vậy rồi! Không tính lần ở Maldives nha! Lần đó đau mông thấy mồ! Từ sau khi kết hôn tới giờ… Chẳng có mấy lãng mạn! Chán quá! Chán! Quá chán!

-Bà xã! Anh về rồi đây! – Doãn Khởi mở cửa nhà đi vào, đem bảo bối đang ngồi trên sofa ôm vào trong lòng

-Ừm! – Cậu chỉ ư hử một tiếng cho qua chuyện, rồi lẳng lặng đi lên phòng

Làm sao vậy cà? Mình có làm chuyện gì sai sao? Ngoại trừ người có tí mùi rượu, và hơi hôi một tí… Thì cũng đâu có gì khác lạ? Đem ánh mắt di chuyển lên màn hình tivi, phát hiện ra vợ đang xem phim Hàn! Aishhh? Lại đang nghĩ cái gì trong đầu đây?

-Bã xã.. Em ngủ rồi sao?

Không có tiếng trả lời! Thấy đống chăn trên giường đã đùn lên một cục, biết là người kia đã lên giường rồi. Ngủ rồi sao? Tắm thật nhanh một chút rồi trèo lên giường nằm với vợ, thấy mi mắt kia vẫn khẽ cử động, thì ra là giả vờ ngủ.

-Bảo bối? Hôm nay có chuyện gì sao?

-Không có! Anh mau ngủ đi! – Cậu phụng phịu quay mặt đi

-Có chuyện gì mau kể anh nghe coi?

-Đã nói là không có gì rồi mà! Anh mau ngủ đi! – Chí Mẫn đem chăn trùm kín lên đầu, gắt gỏng

-Bảo bối… Nằm sát lại đây!

-….

-Bảo bối!

Anh nằm dính chặt bên cạnh cậu, để khuôn mặt của cục bông nhỏ áp vào người mình, hôn hôn lên vầng trán trơn bóng.

-Vừa nãy em có xem phim Hàn Quốc?

-Có…

-Lại muốn cái gì nữa nào?

-Em…

-Anh đối với em chưa có đủ lãng mạn như phim Hàn sao? -Anh đem đấm tay của mình kí trên cái đầu nhỏ

-Sao đủ chứ? Anh xem người ta kìa! Chăm lo từ bữa ăn tới quần áo mặc hàng ngày cho người yêu!

-Anh vẫn nấu đồ ăn cho em là gì? Quần áo thì chỉ cần ném vào máy giặt thôi mà!

Aigoo…Từ sau nhất định lão tử sẽ không cho em xem phim Hàn nữa! Xem cho lắm vô để rồi ngồi càm ràm như bà cụ thế này đây! Từ nay ngôi nhà này phát lệnh cấm phim truyền hình dài tập, lằm bà nhằng, siêu khó hiểu, siêu sến súa của đất Hàn quốc nữa. Đề phòng vợ lại giống mấy bà thím suốt ngày “Oppa… Oppa…”. Nhưng mà trước hết phải làm cái mỏ nhỏ này ngừng nói đã!

-Anh… Từ nãy đến giờ anh có nghe… Ưm! Hỗn đản!

Bà xã… Anh có thể không sến bằng bọn đàn ông trong mấy bộ phim em xem đâu! Nhưng anh chắc chắn là… Không thằng nào có thể giúp em trong một phương diện… Và đólà…

-Hư… Hư… Chậm… Chậm nga! Hỏng… A… A… Thoải mái! Hảo thoải mái!

Đúng thế! Chính là phương diện này nga! Bà xã đại nhân thực rất tuyệt vời! Yêu em!

Chap 33 [END]

Bệnh viện:

     Phòng bệnh trắng muốt nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Từ Huệ nằm trong phòng bệnh sang trọng, thiu thiu ngủ. Khuôn mặt tựa nghiêng trên gối mềm, mi mắt khẽ động đậy.

– Ưm…. Nước….

– Từ Huệ…. Cô tỉnh rồi…

     Chí Mẫn đang thiu thiu ngủ bên cạnh, nghe tiếng cô vội thức giấc. Dịu dàng đỡ Từ Huệ, kê đằng sau lưng cô một chiếc gối mềm, cậu nhẹ nhàng hỏi:

– Tỉnh rồi sao? Có mệt lắm không?

– Nước…

– Hảo… Nước đây… Từ từ uống…

     Từ Huệ nhận lấy cốc nước trong tay Chí Mẫn, những ngón tay bám quanh thân cốc run run. Nước thấm lên da môi khô nẻ, tô lại thứ màu hồng nhợt nhạt. Nước trong cốc cạn dần, cũng là lúc khuôn mặt kia lấy lại chút sức sống. Cô bất lực đem người mình thả vô định trên giường, thều thài trong từng hơi thở:

– Chí Mẫn… Tại sao tôi lại ở đây?

– Cô bị ngất… Xuất huyết tử cung… Nhưng không sao nữa rồi… Mau hảo hảo nghỉ ngơi đi!

– Tại sao cậu lại cứu tôi….?

– ….

– Sao không để tôi chết đi…? Cứu tôi làm gì?

– Không cứu em thì anh sẽ áy náy tới chết luôn đấy!

     Cửa phòng bệnh mở ra. Doãn Khởi bước vào với một bó hồng. Anh đặt đóa hoa trên bàn, ngồi xuống mép giường nắm lấy tay cô:

– Tại sao lại ngu ngốc để bản thân bị bệnh?

– Anh…

– Nghỉ ngơi đi…

– Vẫn luôn có một sự quan tâm khiến người khác khó chịu!

      Từ Huệ rút tay mình ra khỏi tay anh, quay mặt đi. Chí Mẫn thở dài…

– Hai người hãy nói chuyện đi… Em ra ngoài…

      Cậu bước đi khỏi, anh ngồi xuống, giọng tâm tình từng câu nói nhẹ nhàng:

– Đừng như vậy nữa Huệ… Đừng tự dằn vặt bản thân mình như vậy!

– Anh không cần để ý tới em… Cả cuộc đời này… Em vẫn luôn hận anh!

– Em muốn nghĩ gì về anh cũng được… Nhưng Chí Mẫn… Em ấy không có lỗi…

– Anh… Ở bên cậu ấy hẳn là rất hạnh phúc?

    Anh gật đầu….

– Vậy có lúc nào anh nhớ tới em?

    Anh tiếp tục gật đầu…

    Cô cười… Nụ cười làm vết sẹo trên khuôn mặt cô co lại. Nước mắt rơi xuống lăn vào khóe môi, mặn đắng.

– Đừng khóc…

– Bao năm qua em vẫn luôn nhớ anh..Nhiều lần em muốn gặp anh… Nhưng lại không có đủ dũng khí để gọi điện…

     Cô cứ nói… Anh vẫn im lặng lắng nghe. Những khoảng không trống vắng, rời rạc xuất hiện giữa hai người làm bầu không khí trở nên đầy ngượng nghịu. Hai mắt sưng đỏ, cô mặc kệ anh mà khóc nấc lên như đứa trẻ, khóc bù lại cho bao nhiêu chịu đựng những năm qua.

     Anh ôm lấy cô, mặc cô ở trong ngực mình bật khóc mà không biết cũng có người ở ngoài cửa đang cắn chặt môi để nước mắt không rơi xuống. Chỉ đến khi cô chìm vào giấc ngủ anh mới dám ra khỏi phòng.

      Nhìn thấy cậu ngồi trên ghế băng chờ mình, đôi mắt đỏ ửng nhìn mình có tia oán trách, tự nhiên chạy lại ôm lấy anh cạ cạ đầu vào ngực anh khóc thút thít.

– Anh… Đáng ghét… Dám… ở trước mặt em ôm nữ nhân!

– Ngoan… Hảo… Là anh sai… Không khóc nữa!

      Cậu chồm lên ngấu nghiến hôn môi anh. Anh hơi chút bất ngờ vì sự chủ động “hiếm thấy” của cậu, hai tay bám eo cậu biến mình thành thế chủ động, đem môi dưới ngọt như kẹo đường của cậu hút vào miệng.

– Ưm… Hỗn đản… Buông em…

– Bà xã… Anh muốn em! – Anh ở bên tai cậu đem lời nói bỉ ổi truyền vào hai cái vành tai đã muốn đỏ ra máu

– Im ngay… Đây là bệnh viện! – Cậu hét to đá một phát vào chân anh

– Vậy về nhà… Anh sẽ hảo hảo bồi em ăn no…

     Anh đem cậu ôm vào trong ngực, trùm kín từ đầu tới chân bằng chiếc áo khoác to xụ của mình, ôm ra xe. Còn cục chăn nhỏ kia thì ở trong lòng anh lầm bẩm nguyền rủa anh đủ mọi thứ, hai má đỏ hồng vì lạnh phồng ra như chú khỉ con đang cáu kỉnh.

– Không muốn… Phi… Vương bát đản! Không quan tâm anh nữa!

– Hảo a… Về nhà nào bà xã!

**

     Ở nhà… Hai vợ chồng tại trên giường diễn Xuân Cung Đồ sống…

– Ah… Ah… Chậm lại… Nhanh quá… Hỏng… Hỏng…

– Bà xã…Ngoan một chút! Chớ nháo nga! Hai tuần không chạm vào em… Thực rất nhớ…

– Ân… Ngô… Ah… Ah…

– Bà xã… Nhỏ giọng chút! Các con sắp về a! – Tên lòng lang dạ thú miệng rõ nói như vậy, mà ở thân dưới lại liên tục vận động kịch liệt

– Hỗn đản… Ông đây không nói chuyện với anh! Hư… Ân…. A…

– Kêu dễ nghe một chút!

– Mau… Mau một chút… Hảo a… Ah… Ah… Ah!

      Cảnh xuân phới phới… Hint bay khắp nơi… Trong khi hai đứa trẻ ngồi dưới nhà…

– Anh hai…. Em đói! – Tường Ân lăn lăn lộn lộn trên sofa

– Đợi chút! Ba mẹ làm xong chuyện sẽ xuống nấu cơm cho em! Anh sang nhà Chí Huân đây! Đi không?

      Hưởng Nhi ngó ngó cái đồng hồ. Cũng quá giờ ăn tối rồi mà ba cũng chưa thả mẹ ra… Vậy có nghĩa là tối nay mẹ sẽ không nấu cơm được! Thôi thì đi ăn trực vậy!

– Đi… Đi liền! Em đói lắm rồi!

– Đi nào…

**

     1 năm sau…

– Từ Huệ… Hợp đồng với BNK đã chuẩn bị đến đâu rồi? – Chí Mẫn cùng Từ Huệ ngồi trên sofa an nhàn trò chuyện về công việc

– Đã xong a! Công sức suốt hai tuần không ngủ của tôi đã được đền đáp! Chắc chắn lần này sẽ thành công!

– Hảo.. Nhưng làm gì thì làm… Cũng phải để ý tới sức khỏe một chút! Còn hài nhi trong bụng nữa a!

– Hảo… Hảo… Tôi biết rồi! Biết rồi!

     Từ Huệ tựa mình về phía sau ghế sofa, đem tay ấm áp đặt lên bụng xoa xoa…

– Nơi này… Có hài nhi của tôi và Huỳnh Luân…

– Thật nhanh a! Chẳng mấy chốc đã 1 năm rồi! Mà ông Luân đâu lại để cậu một mình thế này?

– Giờ này… 8h rồi nè! 1…2…3…

      Như có thần giao cách cảm bất thình lình tiếng chuông điện vang lên. Sau khi Từ Huệ tươi cười đem điện thoại ra ngoài nấu cháo với chồng yêu thì có ai đó lại một mình ngồi xoay xoay trên ghế tựa sau bàn làm việc, nhìn đến muốn nổ dế yêu. Đem bức ảnh chồng yêu đốt bằng ánh mắt tia laser, trong miệng lẩm bẩm:

– Doãn Khởi thối… Đi công tác không thèm gọi điện cho em! Về nhà sẽ cho anh ăn cả đống bơ tươi… Phi! Blah… Blah… Blah…

     Chí Mẫn cứ ngồi lẩm bẩm mà không biết đằng sau đang có mặt đầy hắc tuyến đem tia laser rải trên người cậu. Chợt thấy đằng sau sống lưng bỗng truyền tới một cơn lạnh ngắt, quay ghế lại đã bắt gặp ánh mắt đằng đằng sát khí của người kia:

– Khởi… Anh… về…

     Anh vẫn giữ nguyên cái nhìn lạnh lùng không cảm xúc, kéo cậu vào lòng mình, tại môi nhỏ hung hăng hôn lên. Tiểu quỷ này! anh mới đi công tác 3 ngày, đã ở nhà nói xấu anh đủ điều… Vậy mà đến cả một câu nhớ anh cũng không có nói ra khỏi miệng! Vậy là thế nào? Đêm nay phải hảo hảo trừng phạt… Để nhớ một trận từ sau không được nói xấu anh nữa.

     Hai người ở trong văn phòng hôn triền miên đến quên cả trời đất. Anh yêu chiều đem áo cậu vứt xuống đất, cả thân hình bé nhỏ bị anh đem đặt trên bàn làm việc.

– Đừng… Khởi… Không phải ở đây mà! Ha… Ha… Chậm một chút!

     Quần tây đột ngột bị kéo xuống đất, từ đằng sau bị vật thể đang biến lớn thô bạo tiến vào, Chí Mẫn hét lên một tiếng. Thân thể vô thức tiếp nhận lấy anh một cách quen thuộc, từ bên trong phân bố thủy dịch tới bôi trơn.

– Hư… Nhẹ.. Nhẹ… Ah…. Â….n… Đau…

– Anh mới đi vài ngày đã dám ở nhà nói xấu anh?

– Không có… Ah… Anh nhẹ một chút! Ngô…

– Còn dám chối?

– Không dám… Ah… Ah… Ưm… Ưm… Ah… Ha…

     Mông nhỏ hư hỏng tiếp nhận anh mà di chuyển lên xuống trong vô thức. Tràng thịt ấm áp vây lấy đại bổng cứng như sắt, âm thanh dâm dục của giao hợp vang khắp phòng. Anh ngồi trên ghế làm việc, cậu ngồi ở trên thân anh. Cự vật nhỏ nhắn phía trước cương lên một chút, ma sát với sơ mi của anh tạo nên dư vị khó tả. Tư thế có chút kì quái khiến đại quái vật ngày càng đi sâu vào bên trong, Chí Mẫn bị hành hạ khổ sở bám lấy vai áo anh cắn chặt môi rên rỉ.

– Anh đã nói với em thế nào về việc cắn môi hả?

– Không… được… cắn… môi! Ư.. Ư… Ha~~ Thật sảng khoái! Ha~~

      Thả ra đôi mô bị cắn đến suýt nữa bật máu, tiếng rên rỉ ngọt ngào thoát ra khiến anh thật thỏa mãn, đẩy nhanh tiến độ tấn công. Cậu bị ma sát đến điên cuồng, không nhịn nổi mà bắn tinh trước, để lại trên áo sơ mi trắng của anh một đống nhầy nhụa… Anh cười cười nhìn cậu song nhãn đã lờ đờ như muốn ngất đi, hôn hôn lên tai cậu…

– Bảo bối! Anh yêu em nhiều!

Chap 32

Ba ngày sau đó…

Sau gần hai tuần bị nhốt ở cái chốn khỉ ho cò gáy này thì cánh cửa nhà kho chết tiệt ấy cũng mở ra. Một người phụ nữ mặc bộ đồ thể thao màu đen xuồng xã từ đầu tới chân. Cái mũ ả đội trên đầu che gần hết khuôn mặt.

– Thế nào? Phác Chí Mẫn? Hay phải gọi là Mẫn phu nhân? – Người phụ nữ đem tầm mắt lạnh như băng chiếu lên người cậu

– Từ Huệ… Là cô đúng không?

– Đúng vậy… Là tôi… Là tôi… Kim Từ Huệ… – Người đàn bà đem chiếc mũ trên đầu mình ném xuống đất

     Dưới thứ ánh sáng yếu ớt từ cái cửa sổ cao vút trên nóc nhà, khuôn mặt của người phụ nữ dần hiện ra. Hai gò má gầy gò hóp lại, nơi má trái có một vết rạch sâu hoắm đã thành sẹo lồi, kéo dài từ đuôi mắt trái tới gần khóe môi. Làn da xanh xao, bệu rạc, bám lấy thân hình mỏng như giấy, tưởng chừng chỉ một làn gió thổi qua sẽ tan đi mất. Môi mỏng trắng bệch, nứt nẻ. Người phụ nữ năm nào vẫn được người ta gọi với cái tên “Nữ thần ánh trăng”, nay lại thành ra như thế này, nguyên do là vì sao?

– Cô… Cô…

– Sao… Trông tôi gớm ghiếc lắm đúng không? – Từ Huệ cứ một bước rồi lại một bước tiến lại gần Chí Mẫn, dáng người cao lênh khênh cúi thấp dần xuống

– Tránh xa tôi ra… Cô định làm gì? – Ả cứ tiến một bước, Chí Mẫn lại lùi lại một bước

– Sao phải sợ hãi như vậy? Những thứ này đều là do một tay cậu gây ra… Chiêm ngưỡng tác phẩm của mình đi! – Ả nắm chặt lấy cánh tay yếu ớt của cậu, đưa những đầu ngón tay chạm lên khuôn mặt mình

    Cảm nhận được vết sẹo nơi những ngón tay đang co giật, cậu khẽ giật mình. Những điều độc ác này, chắc chắn không phải là do cậu gây nên. Chắc chắn… Chắc chắn không phải…

– Thế nào…. Nhận ra rồi chứ?

– Không phải tôi… Chắc chắn không phải….

– Cậu vẫn không nhận ra sao? Vậy để tôi nhắc cho cậu nhớ!

*flashback*

     Quay trở lại 6 năm về trước….

– Khởi… Anh đến rồi sao?

     Người con gái với bộ đồ ngủ mỏng tang ngồi trên ghế sofa, trước mặt là hai ly rượu vang, dưới ánh nến mờ ảo đang chờ đợi một ai đó. Vừa nghe thấy tiếng cửa mở lạch cạch sau lưng, cô vội vã chạy ra. Đằng sau cánh cửa là một người đàn ông, mái tóc bạch kim bồng bềnh bị đánh xù chứng tỏ anh mới đi đường xa về, nơi khóe môi đọng lại một nụ cười phong trần chứa đựng chút ấm áp. Đúng thế… Mẫn Doãn Khởi anh vừa mới làm lành với Phác Chí Mẫn… Hẳn là rất hạnh phúc đi…

– Khởi… Anh đã đi đâu mấy ngày hôm nay? Người ta cứ đợi anh mãi…! – Từ huệ đêm cả thân hình nóng bỏng áp chặt vào người anh, cọ xát nhẹ nhàng.

     Xúc giác của phụ nữ vốn rất nhạy cảm. Cô ngửi được một mùi hương nhàn nhạt đọng lại trên áo anh, lông mày tinh xảo cau lại một chút. Thoắt biến hóa khuôn mặt ấy lại nở nụ cười với anh:

– Anh… Mau đi tắm đi!

– Từ Huệ… Từ nay mình đừng gặp nhau nữa nhé em!

     Doãn Khởi nhẹ nhàng đẩy người con gái đang ôm lấy mình ra. Nhìn cô hoảng hốt anh cũng không thấy lạ lẫm lắm, chỉ bước ngang qua cô đi vào phòng ngủ.

     Từ Huệ sau khi nghe câu nói ấy của anh thì như hóa đá. Hai hốc mắt chẳng mấy chốc đã đỏ hoe.

     Anh đem vali từ trong phòng ngủ đi ra, cầm chìa khóa nhà đưa cho cô:

– Coi như căn hộ này anh tặng em đi! Sau này hãy cố gắng sống tốt!

– Không… Không… Không…!

      Cô hét lên trong đau đớn, đưa tay ôm chặt lấy anh. Anh không thể cứ thế mà bỏ rơi cô được. 2 năm nay, bên anh cô vô cùng hạnh phúc. Anh là người cứu cô khỏi cuộc sống cơ cực nơi quán bar ồn ã.  Anh cũng chính là người phát hiện ra vẻ đẹp của cô, từng bước từng bước giúp cô trở thành một ngôi sao nổi tiếng. Anh đã khiến cô yêu anh. Người đầu tiên mà cô đem trái tim mình giao trọn. Chấp nhận số kiếp, chịu tiếng thị phi làm tình nhân của anh. Anh không thể đối xử tệ bạc với cô như vậy được! Không thể…

– Từ Huệ… Mình hết rồi…!

– Không… Không phải thế… Khởi… Em đã làm gì sai? Anh hãy tha lỗi cho em đi mà! Em hứa sẽ không bao giờ làm vậy nữa! Khởi… Đừng bỏ rơi em! – Cô khóc, từng giọt lệ thấm ướt vai áo anh

– Huệ… Em biết anh không có yêu em…!

– Anh nói dối…. Là anh nói dối… Anh yêu em mà! Chính anh đã từng nói yêu em mà!

     Cô là đang nói cái gì vậy? Anh chưa bao giờ nói yêu cô! Chính cô đã chấp nhận làm tình nhân của anh! Chính cô là người đã tự chịu mọi tai tiếng! Anh không muốn làm một thằng bỉ ổi… Nhưng…

– Huệ… Bọn anh đã quay lại rồi!

– Cái gì? – Cô ngồi sụp xuống góc tường lạnh lẽo, hai tay vò rối mái tóc xoăn dài

– Anh và Chí Mẫn đã quay lại!

– Không… Không… Không…

– Huệ… Bình tĩnh lại… Nghe anh nói đây… Huệ! Đừng khóc nữa! – Anh ngồi xuống bên cô, hai tay nâng khuôn mặt cô đang tèm nhem nước mắt lên

     Cô ôm lấy anh, rúc đầu vào ngực anh, nhẹ nhàng nói:

– Khởi… Ở lại đi! Em… Không thể sống thiếu anh!

– Anh không thể… Huệ… Em là người con gái tốt! Em hoàn toàn có thể kiếm một người mới xứng đáng với em… Quên anh đi!

– Không… Khởi… Đừng mà!

     Cô chạy theo bóng anh đang bước đi về phía thang máy. Chạy theo anh xuống tầng trệt nơi bãi đỗ xe… Chạy theo anh mãi… Cho tới khi cả không gian ngập chìm trong bóng tối…!

*end flashback*

– Vài tháng sau đó… Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện với khuôn mặt bị băng kín gần hết. Tôi bị tai nạn giao thông… Và đó là nguyên nhân của vết sẹo này… Những năm sau đó tôi mất hết tất cả… Không còn gì…

– Tôi…

– Và còn một điều đặc biệt… Lúc Khởi đi… Hôm ấy tôi đã chờ anh ấy ở nhà… Để nói với anh rằng… Chúng tôi đã có con! Cái tai nạn chết tiệt đó đã đem con tôi đi khỏi tôi!

– Thành thật xin lỗi cô!

– Giờ xin lỗi thì được gì? Tôi mất hết rồi!

     Giọng của Từ Huệ bỗng nhiên lạc đi! Cô khóc! Nhưng lại lòng thù hận lại che đi trí óc của cô. Cô đưa tay nắm chặt cằm của chí Mẫn, nụ cười trên môi biến dạng thành những cái nghiến răng độc ác:

– Tôi tự hỏi rằng… Nếu khuôn mặt này cũng xuất hiện một vết sẹo giống tôi, vậy Khởi có còn yêu cậu không nhỉ?

– Từ Huệ… Cô….

– Đừng có tỏ vẻ đáng thương với tôi… Chả có tác dụng đâu!

     Từ Huệ đứng lên và bước ra khỏi khu nhà kho. Đằng sau cánh cửa đóng lại ấy, cô lặng lẽ khóc, hai tay ôm chặt lấy bụng hứng chịu từng cơn đau đớn. Chết tiệt, căn bệnh quái quỷ này lại tiếp tục hành hạ cô…. Không được… Trước khi chết.. Cô phải tận mắt chứng kiến Phác Chí Mẫn chìm trong đau đớn!

     Trong nhà kho…

– Chí Mẫn… Chí Mẫn… Nghe anh nói không?

– Trấn ca… Anh đang ở đâu thế? – Chí Mẫn đầu đang gục trong hai bàn tay, nghe được giọng Thạc Trấn vội ngẩng đầu lên

– Anh không có ở đó! Nghe anh… Nhìn thấy thanh sắt ở gần em không?

– Có… Em thấy rồi!

– Đem cái đó nạy bản lề cửa ra! rồi chạy về phía Bắc nhà kho… Xe của Nam Tuấn đang đứng đó chờ em! – Thạc Trấn ngồi trước màn hình vi tính, quan sát khuôn mặt cậu, nhẹ nhàng chỉ dẫn

– Ừm…

     Chí Mẫn mau chóng làm theo lời anh nói. Hai tay cầm thanh sắt kề vào khe hở của cánh cửa, dùng hết sức nạy cái bản lề rỉ sét ra… Uỳnh một tiếng, cánh cửa đổ sập xuống nền đất. Cậu vụt chạy ra bên ngoài, thở phào khi nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Chắc giờ đang là giữa trưa quá! Có lẽ Từ Huệ đi lấy cơm cho cậu chăng?

– Cái gì… Phác Chí Mẫn… Cậu đứng lại! – Từ Huệ từ đằng xa thấy Chí Mẫn thoát được ra ngoài vội vứt cái cặp lồng trong tay xuống đất, đuổi theo

      Cậu giật mình, cắm đầu cắm cổ chạy. Theo hướng Bắc chạy ra quả nhiên có một chiếc ô tô màu đen đang đợi mình ở đó. Hai người đàn ông bước xuống xe, tử tế mở cửa xe cho cậu:

– Cậu Phác! Chúng ta phải chạy mau thôi!

– Phác Chí Mẫn…. Đứng lại… Á… Á… Á… – Từ Huệ một tay ôm bụng chạy theo cậu, vội quỳ gục xuống giữa đoạn đường

– Từ Huệ…

– Cậu Phác… Chúng ta phải đi thôi!

– Đợi tôi một chút!

     Chí Mẫn mặc kệ lời can ngăn của người lái xe, chạy lại nơi Từ Huệ ngã xuống. Cô nằm rạp dưới nền đất, môi trắng bệch nhăn nhó trong cơn đau.

– Từ Huệ… Cô sao vậy? Từ Huệ…

– Cứu tôi… Đau quá… Đau…

     Dưới thân Từ huệ chảy ra một lượng lớn máu đỏ tươi. Chí Mẫn hốt hoảng lay lay người con gái đã ngất đi vì đau trong tay mình, gào lên gọi hai người lái xe:

– Giúp tôi… Đưa cô ấy vào bệnh viện!

– Nhưng…

– Đừng lo… Tôi sẽ chịu mọi trách nhiệm! – Cậu kiên định nói, đem Từ Huệ đặt vào trong xe

– Được… Được… Vậy mua đi thôi!

**

    Bệnh viện… Kim Từ Huệ vừa đến nơi đã được đưa vào phòng phẫu thuật. Không biết tình trạng bây giờ ra sao?

– Cậu Phác… Chúng tôi được lệnh phải đưa cậu về nhà! – Một đám người mặc đồ đen bao vây lấy cậu, lạnh lùng nói

– Tôi chưa muốn về nhà! Tôi…

– Cậu Phác! Xin hãy nghe lời chúng tôi! Đây là mệnh lệnh của Bang Chủ! – Một người nói

– Anh có điện thoại không? Cho tôi mượn một chút!

      Chí Mẫn nhận điện thoại từ tay một người, bấm số Nam Tuấn:

– Alo… Tuấn ca… Sao anh lại bắt em về nhà thế? Anh bảo người của anh đi về đi!

– Em mau về nhà đi xem tình hình của Doãn Khởi đi! – Nam Tuấn nhẹ nhàng nói

– Khởi bị làm sao?

– Em cứ theo họ về nhà đi! Chuyện của Kim Từ Huệ để anh lo là được rồi!

– Hảo… Em sẽ về nhà! Nhưng hứa với em là anh sẽ không làm gì cô ấy nhé!

– Rồi… Anh hứa! Mau về nhà!

– Được.. Mau về nhà với phu quân của em đi! Anh cúp máy đây!

     Chí Mẫn đứng lên đi theo đám người kia về nhà…

     Hôm nay là thứ 5… Giờ này chắc hai đứa trẻ vẫn đang ở trường… Còn anh đâu? Nhà cửa sao lại vắng hoe thế này? Cậu đi dọc hành lang tầng 2 về phòng mình. Cánh cửa phòng đóng chặt lại trước mặt, cậu nhẹ nhàng gõ lên lớp gỗ…

– Cút đi… Nếu các người không mang được Chí Mẫn về cho tôi thì đừng có vào! – Cậu nghe tiếng anh gầm lên sau cánh cửa, không mạnh không nhẹ đẩy cửa

– Khởi… Em đây! Mở cửa cho em!

      Anh nghe được tiếng cậu, trong mắt ánh lên niềm vui khó tả, quên không lấy lấy đôi nạng nơi đầu giường, tập tễnh bước đi! Cánh cửa mở ra, nhìn thấy bóng hình thân thuộc hai tuần nay anh không được gặp… Anh vui đến muốn khóc, ôm lấy cậu trong vòng tay mình, ôm thật chặt….

– Em về rồi… Em về rồi!

– Anh…. Như thế này! Tại sao lại bước xuống giường hả? Cứ như vậy thì chân anh lành sao được…

      Chí Mẫn thực muốn nói là “Em nhớ anh”… Nhưng lại nhìn đến bàn chân đang bó bột của anh, không nhịn được mà gắt gỏng một tiếng… Cậu đỡ anh đem đặt lên giường, chui vào lòng anh… Miệng nhỏ vẫn không ngừng trách móc…

– Anh đúng là… Chân nhưu vậy… Còn dám liều mạng bước đi không vậy? Nhỡ để lại di chứng sau này thì sao?

      Anh không chịu được mấy lời than phiền, cúi xuống hôn lên môi cậu. Hôn thật sâu… Bù cho hai tuần anh chẳng được hôn tí gì… Tiện thể sờ mó người cậu một chút. Quả là có gầy đi một ít nha!

– Ưm… Ưm…

     Hai tay cậu nắm chặt lấy eo anh, để mặc cho anh hôn. Khi anh buông cậu ra cũng là lúc hai má cậu đỏ ửng như cà chua chín. Anh đem cậu ôm vào lòng, hôn lên trán cậu…

– Bảo bối…

– Hửm….

– Thực rất nhớ em! Nhớ muốn chết…

– Ngủ đi! Đợi chân anh mau khỏi! Rồi em sẽ hỏi tội anh!

      Anh trùm chăn kín đầu chui vào trong lòng cậu, đem tay cậu quấn quanh eo mình, nhấc cậu đặt lên trên người. Đầu cậu dựa vào lồng ngực vững chãi của anh, mau chóng chìm vào giấc ngủ. Anh hết nghịch tóc cậu, đem quần áo trên người cậu lột sạch, ăn đậu hũ thỏa thuê rồi cũng đi ngủ theo…

      Khi cậu tỉnh dậy thấy mình một thân trần trụi ngồi nằm trên người anh, không khỏi xấu hổ mà đỏ mặt, nhéo một cái vào hông anh. Vừa xuống giường thì đã bị anh ôm lại, kéo vào lòng hôn hôn hít hít.

– Anh… Mau nói… Ah… Ha.. Em biết…

– Bà xã muốn biết cái gì nào? Ha? – Anh hôn hôn lên hai chấm nhỏ trước ngực cậu

– Anh… Hỗn đản… Mau dừng lại… Em là đang muốn nói chuyện tử tế… Ưm…

– Được rồi… Nghe em… Có gì mau nói!

      Cậu chỉnh lại tư thế đáng xấu hổ giữa hai người, nghiêm túc ngồi trước mặt anh. Anh nhìn cậu cười cười, ôn nhu trên cả ôn nhu… Ánh mắt anh đầy yêu thương… Ngay cả những cử chỉ nhỏ nhặt như ôm lấy cậu mỗi lúc có cậu ở bên cạnh… Hay trao cho cậu những cái hôn chớp nhoáng… Hay bất cứ điều gì đó… Đều đầy nhu tình yêu thương…

– Anh… Anh còn nhớ tới Kim Từ Huệ không?

– Còn… Nhưng sao tự nhiên em lại hỏi chuyện này? – Nhắc đến Từ Huệ, ytrong lòng anh lại dấy lên chút hối hận

– Cô ấy chính là người đã bắt cóc em… – CẬu nhẹ nhàng tựa vào vai anh, nắm lấy đôi bàn tay anh

– Cái gì…? Cô ấy…

– Anh nghe em nói đã! Cô ấy nói… Ngày anh bỏ rơi cô ấy… Cô ấy đã có thai….

– Chuyện này….

– Từ Huệ đã kể với em… Cô ấy quả thực rất đáng thương…

– Nhưng…

– Đừng nói gì cả… Cũng đừng trách cô ấy… Có trách hãy trách anh đã quá vô tâm…!

     Cậu nhẹ nhàng nói. Anh nhắm mắt hôn lên tóc cậu, tự trải lòng mình ra… Suốt bao nhiêu năm qua anh đã làm sai những điều gì…

– Hãy đến và xin lỗi cô ấy… Tuy không thể đền lại hết tất cả những gì cô ấy mất… Nhưng chí ít cũng được một phần!

– Hảo… Mọi thứ đều nghe theo em…!

Chap 31

Địa điểm: Trên giường

Thời gian: 9h tối

Phác Chí Mẫn như đứa trẻ rúc chặt vào lòng chồng, to gan đem mặt nhỏ cọ cọ vào lồng ngực trải rộng, tại điểm nhỏ trước ngực hơi ngậm lại.

Mẫn Doãn Khởi đẩy cao gọng kính trên sống mũi, mắt vẫn chăm chú vào cuốn sách trước mặt. Ánh đèn vàng ấm áp tô nhẹ từng đường nét trên khuôn mặt người con trai 35 tuổi.

– Bà xã… Nằm im không được nháo!

Anh yêu chiều hôn lên trán vợ trong khi cậu chàng vẫn còn đang dùng ánh mắt mang tia laser nhìn chằm chằm vào quyển sách trong tay. Cậu giựt lấy quyển sách một cách thô bạo, phi nó xuống cuối giường rồi trèo vào lòng Doãn Khởi.

– Sách đẹp hơn em sao?

– Không có!

– Sách đáng yêu hơn em sao?

– Không phải!

– Quyển sách đó yêu anh bằng em sao?

– Không bằng!

– Thế tại sao anh cứ chú ý đến sách mà không để ý đến em?

Doãn Khởi bật cười, hôn lên cái mỏ nhỏ nhắn đang chu chu ra vì giận dỗi. Anh ôm đầu cậu vào trong ngực, xoa xoa mái tóc nâu mềm mại. Chí Mẫn giả vờ phụng phịu, không thèm để ý đến anh mà quay mặt đi, hai tay khoanh trước ngực:

– Anh đi mà yêu quyển sách! Không thèm!

– Ngốc… Mau quay ra đây!

– Không!

– Đừng để anh nói đến lần thứ hai! – Doãn Khởi nghiêm giọng

Chí Mẫn nhẹ nhàng quay lại, mặt cúi xuống, không thèm nhìn anh. Doãn Khởi nhẹ nhàng vươn người lấy quyển sách ở dưới cuối giường. Anh ôm cậu vào lòng, xoay người cậu lại, để hai người cùng nhau đọc sách.

Sách gì mà… Chẳng hay tí nào cả… Buồn ngủ quá… Muốn đi ngủ a…

– Không được ngủ! Mau dậy đọc tiếp!

– Nhưng mà ông xã… Em buồn ngủ lắm rồi!

– Không phải nói muốn anh yêu sách sao? Giờ anh muốn yêu cả em lẫn sách, thế nên ngồi im cho anh!

Chí Mẫn chu chu cái mỏ ra, nũng nịu:

– Cho em ngủ… Đi mà!

– Phải nói gì trước khi đi ngủ?

– Chúc ông xã ngủ ngon!

– Gì nữa?

– Em yêu anh!

– Ngoan! Giờ thì đi ngủ nào!

Chí Mẫn ôm chặt lấy anh, hai mắt díp lại muốn ngủ lắm rồi! Anh nhẹ nhàng ôm lấy cậu, tại bên tai nhỏ thì thầm:

– Bà xã… Có muốn đi Maldives không?

Cũng đã lâu rồi hai vợ chồng không có đi du lịch. Công việc ngập đầu, lại chỉ quanh quẩn ở Bắc Kinh, thực anh cũng nhiều lần muốn cùng cậu đi du ngoạn đó đây.

– Ừm… Có cho bọn trẻ đi không a?

– Chỉ hai vợ chồng mình thôi!

– Vậy con….

– Gửi chúng nó qua chỗ ba mẹ!

– Ừm…

– Ngủ đi!

**

– Bà xã… Mau dậy nào! Dậy đi chơi nào! – Doãn Khởi chớp chớp hai mắt tỉnh dậy, hôn hôn lên môi nhỏ nhắn của vợ

– Ư… Sớm mà! Ngủ đi anh!

– 1 tiếng nữa là bắt đầu bay… Mà giờ em còn dính giường! Mau dậy! Không anh để em ở đây, 24/24 đều “làm làm” nhé! Dù sao thì bọn trẻ cũng…. – Doãn Khởi ghé sát nơi cần cổ cậu hít hà hương thơm, khẽ kéo dài âm cuối

– Em dậy đây mà!

Chí Mẫn mệt nhọc nhấc thân ngồi dậy, mái tóc đã rối lại bị anh vò vò như đứa trẻ. Sau gần 20 phút vật lộn mãi mới thay xong bộ quần áo. Vali đã được anh chu đáo chuẩn bị từ tối hôm qua và lôi xuống nhà.

Anh ngồi trên sofa đọc báo, nhìn thấy cậu xuống nhà trong trạng thái “Em chưa có ngủ đủ 8 tiếng, như vậy không có tốt cho da !”, khuôn mặt ỉu xìu như bánh bao ngâm nước. Doãn Khởi lắc lắc nhẹ mái đầu hồng hồng của mình. Cái con người này hôm qua rõ ràng còn nhắc anh nhớ phải dậy sớm, vậy mà trông kìa…

Chí Mẫn lảo đảo như sắp ngã cầu thang tới nơi vậy… Vẫn còn buồn ngủ a… Bước hụt cầu thang và…

– Oái… A… A… A….

Oạch một cái…. Chí Mẫn trực tiếp hôn lên đất mẹ…

– Đau quá đi!

– Có sao không a? – Doãn Khởi nhẹ nhàng lại gần, bế cậu dậy đặt lên đùi mình

– Đau… Hình như trẹo chân a!

Anh nhẹ hôn lên trán cậu, tay xoa xoa nơi mắt cá đã đỏ ửng lên. Ngốc! Lớn rồi mà còn đi đứng không cẩn thận nữa! Biết mỗi lần em như thế này anh đau lắm không hả? Doãn Khởi vừa xoa chân cho Chí Mẫn vừa lẩm bẩm mắng. Nhưng thiên hạ trong lòng tìm được nơi ấm áp mà ngủ từ đời nào rồi!

**

Máy bay hạ cánh xuống quần đảo Maldives xinh đẹp nằm trên Ấn Độ Dương bao la.

Ở đây đang là 3h chiều, không khí vô cùng mát mẻ. Phi cơ hạ cánh xuống đường băng, chính thức đưa hai người tới thiên đường của tình yêu.

Chí Mẫn vẫn ngủ từ lúc lên máy bay cho tới giờ, vừa xuống máy bay thì thức giấc…

– Dậy rồi sao? – Anh nhẹ hôn lên đôi môi hồng hồng của vợ

– Mình đang ở đâu thế? – Chí Mẫn cười, đáp lại nụ hôn của anh

– Chào mừng bảo bối đến với Maldives!

Anh ôm cậu trong lòng, hòa mình giữa khung cảnh của nắng, gió, biển và cát trắng. Bầu trời trong xanh cao vút, ánh nắng vàng rực rõ. Biển lặng mang màu xanh ngọc bích êm đềm.

Chí Mẫn hơi bất ngờ trước khung cảnh lãng mạn này, mỉm cười thích thú..

Giữa dòng người tấp nập, Chí Mẫn dù đứng đâu anh cũng có thể tìm thấy. Những tia nắng vàng óng mềm mại như tơ lụa nhảy nhót trên da cậu. Bảo bối của anh lúc nào cũng thật là xinh đẹp mà!

– Về khách sạn thôi nào!

– Ưm… Mau… Em muốn được đi chơi!

– Hảo… Đi thôi…

Hai người cuốc bộ trên những dải cát tiến về nhà sàn được dựng ngay trên mặt biển.

Căn nhà rộng rồi phủ trong một màu nâu nhẹ của gỗ mới. Có đầy đủ phòng khách, phòng ngủ, phòng tắm hiện đại và một đi vắng nhỏ. Hầu hết mọi thứ đều được làm từ gỗ. Ngày cả bồn tắm cũng vậy.

Bồn tắm nhỏ trải đầy cánh hoa hồng, trên thành cũng có những cốc nến thơm. Hảo lãng mạn a…

Giường ngủ kingsize đặt giữa phòng, có hai chiếc gối hình trái tim và một bộ đồ ngủ đôi. Chí Mẫn thích thứ đem bộ đồ ngủ ướm lên người, hai mắt cười cong lại thành vầng trăng nhỏ.

Doãn Khởi hạnh phúc ôm cậu vào lòng, kê cằm trên vai cậu:

– Bảo bối thấy thế nào?

– Em rất thích nhà! Anh cũng thật tâm lí nhà! Em cứ tuồng anh chỉ là một khúc gỗ vô tâm chứ?

– Dám nói anh là khúc gỗ sao? Cho em chừa nè….

Anh đem hai tay thọc vào người chọc lét cậu. Chí Mẫn người co quắp lại như con tôm trong lòng anh…

– Ách…. Đừng mà… Buồn em…. Khởi…

– Còn dám nói anh là khúc gỗ không? Hả?

– Không dám… Ha ha ha…. Không dám nữa!

Hai người vật lộn một hồi lâu… Như hai đứa trẻ trên giường lớn!

– Bà xã…! – Anh nằm khóa trên người cậu, tay vuốt ve hai gò má đỏ lừ

– ….

Chí Mẫn không nói gì… Hơi ngẩng đầu lên một chút, cậu chạm môi mình vào môi anh… Cánh môi mỏng như giấy cảm thụ được nhiệt độ ấm áp, đem lưỡi tiến vào trong miệng cậu. Gai lưỡi lướt qua từng tế bào trên niêm mạc miệng, như từng luồng điện giật đánh lên đại não người khác. Cậu là bị kĩ năng hôn điêu luyện giết chết a…

– Ưm… Ưm…

Môi lưỡi rời nhau. Chí Mẫn thở hổn hển vớt lấy chút không khí cứu lá phổi đang co quắp của mình. Môi anh đào nhỏ nhắn hơi sưng lên một chút….

– Thật là… Tại sao lúc nào em cũng có thể câu dẫn anh vậy chứ? – Anh vùi mặt vào hõm cổ cậu

– Em đâu có…

Cậu ở trong lòng anh hơi cựa quậy một chút. Hơi thở nóng của anh phả lên vùng da cổ làm cậu ngứa muốn chết. Hai người cứ thế nằm im, ngủ một mạch…

8h tối….

Ánh đèn vàng ấm áp phủ quanh phòng không đấu nổi với ánh trăng sáng rực ngoài cửa sổ chiếu lên hai người con trai đang ôm nhau nằm ngủ say. Một người như chú tôm nhỏ cuộn trong lòng người kia, từng hơi thở đều đều vang lên hòa cùng tiếng đồng hồ tích tắc từng giây.

Hai cái chân đang cuốn chặt vào nhau bỗng dưng lại tách ra đá nhau loạn xạ. Tiếng cười khúc khích lẫn trong những cái ngáp mệt mỏi.

– Dậy rồi sao? – Doãn Khởi ngáp một cái rồi hôn lên trán cậu

– Ừm… Mấy giờ rồi?

– 8h rồi! Dậy mau!

Ọc… ọc… ọc… Tiếng trống ở trong cái bụng của ai đó vang lên!

– Đói sao?

Chí Mẫn nhẹ gật đầu. Từ sáng tới giờ cậu chưa có ăn cái gì nha! Cũng đói rồi!

– Anh đưa em đi ăn nhé! Anh biết một nhà hàng rất ngon!

– Ừm!

Nhà hàng LION KING….

Anh ngồi đối diên cậu trên một chiếc bàn tròn nhỏ nhắn cạnh cửa sổ nhìn ra biển. Có hao hồng, có nến… Thật lãng mạn quá đi!

– Em muốn ăn gì nào?

– Ừm! Xem nào! Cho tôi “Mực hấp kiểu Thái”, “Tôm hùm nướng tỏi”, “Súp cua biển” và một chai Shipwrecked 1907 Heidsieck!

– Hai người còn muốn dùng thêm gì không?

– Không cần nữa! Cảm ơn!

– Vậy hai ngời đợi một lát nhé! Đồ ăn sẽ tới ngay!

Anh chạm nhẹ vào những ngón tay thon dài của cậu, vân vê nơi ngón tay áp út! Chiếc nhẫn đó! Cậu chưa bao giờ tháo ra khỏi tay mình. Viên kim cương nhỏ vẫn sáng lấp lánh như ngày đầu tiên anh trao nó cho cậu. Nghĩ lại giờ lòng lại trào dâng một cỗ ấm áp…

– Anh biết chai Shipwrecked 1907 Heidsieck sao?

– Sao lại không chứ? Đây là một loại rượu nổi tiếng được tìm trong một con tàu chìm dưới biển trong Thế chiến thứ Nhất! Chính nhờ việc được bảo quản dưới biển đã tạo nên vị ngon đặc biệt của nó!

– Chà! Không ngờ anh biết nhiều đến vậy! Thiệt khâm phục nha!

Một lát sau, phục vụ đi lên. Đồ ăn dần lấp đầy bàn. Tiếng leng keng của của những chiếc ly đầy ắp chất lỏng màu đỏ óng ánh, không khí toàn hường phấn bay phấp phới.

– Ngon chứ?

– Hảo ngon a! Tôm rất mềm! A… Há miệng ra nào!

Chí Mẫn dùng dĩa xiên lấy một miếng tôm, hơ hơ trước mặt anh. Doãn Khởi vui vẻ há miệng đón nhận miếng tôm của cậu, nhai một cách ngon lành. Vợ anh vẫn luôn rất ân cần nha! Yêu phải chàng trai này là phúc lớn đó! Vậy mà trước kia anh lại làm cậu đau lòng….

Trong lòng nhìn con người nhỏ bé đang chăm chú thưởng thức món ăn, trong lòng hối hận tràn đầy. Anh nắm lấy đôi bàn tay của cậu để trên bàn, hôn hôn lên mu bàn tay, thì thầm:

– Thực xin lỗi em!

– Anh sao vậy? Sao tự nhiên… A… Làm gì?

Doãn Khởi một lực mạnh tay kéo Chí Mẫn đứng dậy. Ghế đằng sau lưng Chí Mẫn đổ về đằng sau, tiếng động lớn làm mọi người trong nhà hàng đều quay lại. Hai tay trụ tại đằng sau eo cậu dữ thật chặt. Cả thân hình nhỏ nhắn khóa trong người anh, bị ánh mắt mọi người xung quanh đốt cháy, má bầu bĩnh bắt đầu đỏ ửng.

– Buông… Buông… Em ra… Anh làm gì thế? Mọi người đang nhìn kìa! Nga… Buông… Ưm…

Anh chặn lại những lời nói ấm áp của cậu bằng môi mỏng của mình, hai tay chế trụ kéo cậu ngày càng sát lại. Doãn Khởi cắn cắn môi dưới, cuốn lấy anh bạn nhỏ rụt rè của cậu đang trốn chui trốn nhủi trong miệng. Hai tay đằng sau ôm chặt lấy tấm lưng của anh, không cản nổi những âm thanh bé tí mà chỉ hai người nghe được thoát ra khỏi miệng.

Anh hôn cậu đến mặt mũi đỏ bừng, lá phổi bị hút hết khí mới buông ra! Mọi người xung quanh nhìn hai người không hề chớp mắt….

– Phác Chí Mẫn! I LOVE YOU! – Anh dõng dạc tuyên bố

– Hú! Hú! Yeah! Yeah!

Tiếng hò hét và tiếng vỗ tay rào rào xung quanh vang lên khiến cho cậu hơi chút ngỡ ngàng. Anh chỉ cười nhẹ, sau lưng xuất hiện một bông hoa hồng mà một ai đó vừa mang tới. Doãn Khởi đưa bông hoa nhỏ cho cậu, cười thật ôn nhu:

– Phác Chí Mẫn! Em cũng yêu anh chứ?

– Ưm! Em cũng yêu anh!

Cậu hôn nhẹ lên má anh coi như lời cảm ơn. Rồi ôm chặt lấy anh trong hạnh phúc, khóe mi buông xuống một giọt chân trâu.

Yêu anh… Mãi yêu anh!

**

– Anh đang dẫn em đi đâu đó…? – Chí Mẫn hai mắt bị buộc lại bởi một dải lụa màu đen, hai cổ tay cũng bị trói lại bằng dây lụa nối với cổ tay Doãn Khởi đang đi đằng trước

– Im lặng… Đi theo anh nào!

– Mình ra biển sao?

Chí Mẫn nghe thấy tiếng sóng nhè nhẹ vỗ vào bờ cát, cũng nghe được hương nước biển mằn mặn trong không khí. Đôi chân trần của cậu cảm nhận được cát biển mịn màng, còn vương lại hơi ấm của nắng chiều. Rồi lại cảm thấy mình đang bước chân bề mặt lành lạnh nào đó, có một mùi hương rất lạ.

– Ngoan! Chừng nào anh nói mở mắt mới được mở mắt nhé! Ngồi đây chờ anh nghe không?

Anh ấn cậu xuống một chiếc ghế rồi chạy đi. Chí Mẫn bị bỏ lại, có chút sợ hãi. Trời đang là buổi tối, lại cảm thấy gió biển đang lướt rất nhanh trên mặt mình, có chút lạnh. Cậu lại chỉ mặc mỗi chiếc áo phông mỏng. Lạnh quá!

Doãn Khởi đứng nhìn cậu xoa xoa hai bàn tay vào nhau vì lạnh, lại ngơ ngác chẳng biết đang có gì xung quanh mình, trông có chút dễ thương. Choàng lên vai cậu tấm chăn, anh khe khẽ nói bên tai:

– Cái này là cho em nhé!

Dải lụa trên mắt rơi xuống…

Những cốc nến ấm áp đủ màu sắc xếp thành hình trái tim trên sàn. Ở giữa trái tim ấy, là một chú gấu Teddy và một đóa hồng đỏ. Từng ánh nến với những tia sáng nhỏ nhoi, nhưng làm vùng biển rộng mênh mông sáng lên đến lạ.

Bùm… Bùm… Bùm…. Từ một nơi nào đó trên đất liền, từng dải, từng dải pháo hoa được bắn lên màn đêm đen. Từng dải màu sắc đủ mọi hình thái, nổ tung trên trời như những bông hoa sặc sỡ. Mỗi một dải pháo là một màu sắc khác nhau. Những đường màu ấy ghép lại với nhau, tạo nên dòng chữ sáng rực trên bức nền màu đen huyền ảo.

Tên em rất đơn giản… Phác Chí Mẫn…

Nhưng đó là những dòng chữ sẽ luôn luôn khắc sâu trong tim anh. Trong trái tim của Mẫn Doãn Khởi này luôn luôn lưu mãi tên em… Anh yêu em!

Em thấy sao? Hơi tốn thời gian một chút! Nhưng anh nghĩ em sẽ thích! Đúng chứ?

– Em… Em….

Những giọt nước mắt của cậu lại rơi xuống. Không kìm được mà chui vào trong lòng anh khóc. Nước mắt dù không muốn rơi nhưng vẫn theo một lẽ nào đó, khẽ rơi… Khẽ rơi…

– Đừng khóc… Đừng khóc….

– Em… Em…

– Em thích chứ?

– Ừm… Rất thích! Nhưng sao anh phải kì công vậy?

– Vì muốn nhìn thấy em cười! Vì muốn được thấy em vui! Vì rất nhiều thứ khác!

– Vậy có phải vì… muốn một cái gì đó đổi lại?

– Ý em là…. – Doãn Khởi lờ mờ hiểu được ý nghĩa trong câu nói của vợ

– Ông xã… Em muốn anh….

Cậu chồm người lên hôn lên cánh môi mỏng dính của anh. Hôn thật sâu… Hôn đến khi cảm thấy khó thở… Những ngón tay vò rối từng lọn tóc rối bời… Hai con người chính thức nhiễm sâu vào tình dục…

– Ông xã….

Chí Mẫn cất lên một tiếng gọi ma mị giữa đêm khuya. Gió lạnh khẽ thổi qua…

Doãn Khởi ôm chặt cậu trong lòng mình, hướng về phía phòng ngủ. từng cái đụng chạm, từng cái hôn lả lướt trên da thịt. Tiếng xột xoạt của quần áo bị xé rách, tiếng va chạm với đồ đạc để xung quanh, tiếng nút lưỡi sau những chiếc hôn nồng nàn hòa quyện với tiếng sóng biển vỗ lên mạn thuyền.

– Ưm… Ha… Ha….

Cả hai cũng ngã xuống chiếc giường êm ái. Ga giường phẳng phiu chợt trở nên nhàu nhĩ dưới sự cọ xát của hai thân thể. Anh cắn cắn lên hai đầu nhũ của cậu, tay tranh thủ kéo boxer xuống. Môi mỏng chạm vào da thịt lưu lại hồng ấn đỏ rực xen lẫn với những vệt cào đỏ tươi.

– Đừng… Ah… Ah… Cắn…

Chí Mẫn càng rên rỉ gợi tình hơn mỗi khi anh chạm đến những vùng nhạy cảm nhất của cậu. Hai bên đầu nụ hoa bị cắn tới sưng đỏ, dính đầy dịch vị của anh.

Hoa huyệt đỏ hồng tiết ra chút dịch vị ướt át, thuận lợi cho ngón tay đi vào trong. Mị thịt ấm nóng thít chặt lấy dị vật xâm chiếm, khoái cảm tăng đột ngột khiến Chí Mẫn có chút khổ sở mà cào vài đường lên lưng anh.

– Em đúng là con mèo nhỏ hư hỏng…. Và đương nhiên cũng rất dâm đãng nga!

Anh không ngừng ở bên tai cậu phun lời kích thích, đầu lưỡi liếm lên vành tai đỏ ửng. Răng nanh cắn cắn lên má hồng nồn nộn, hôn lên khóe mi, chiếc mũi nhỏ nhắn, dừng lại nơi đôi môi hồng.

Vật nhỏ bên dưới bị bỏ rơi, cương lên đã có phần có chịu…

– Khởi… Mau sờ…. Ah… Ha… Khó chịu… Ưm… A…

Cậu rên rỉ gọi tên anh cầu xin, mong anh sẽ thỏa mãn những yêu cầu của mình… Anh hôn lên má cậu. Mồ hôi trên trán nhỏ xuống mặt. Những cọng tóc ướt chạm vào trán khiến anh trông thật quyến rũ vạn phần…

Tay anh lên xuống nơi thành viên đang khó chịu của cậu trong khi bản thân anh cũng đang muốn nổ tung. Nhưng vợ là nhất mà!

Thành viên trong tay anh dưới sự uyển chuyển điêu luyện chẳng mấy chốc mà ồ ạt phun trào. Cả hai cùng thở dốc.

Mấy ngón tay của anh trong hoa huyệt kia vẫn cứ xuất kích động chạm tới mọi nơi, có gắng lắm mềm những nếp nhăn trong nơi nhỏ bé đó. Và khi điểm tử huyệt bị chạm trúng…

– Anh…. Ah… Ah… Ưm…. A A A…. – Chí Mẫn điểm một dây dài nức nơ, cả thân hình cong lại thành một vòng cung

– Là nơi này sao? – Khóe môi anh vẽ lên một đường hoàn hảo, ngón tay bên trong tiếp tục tra tấn nơi nguy hiểm của cậu

– Ưm… Ưm… Mau vào… Không mà… Ah… Ha… Ah… Ah… Ân…

– Là muốn cái gì vào? – Anh ác ý hỏi, đem ngón tay dính đầy dịch thủy rút ra

– Cự bổng… Muốn cự bổng vào… Ngô… Ân…. – Cậu khó nhọc phun ra từng chữ đứt quãng

– Nằm úp sấp… Nâng mông lên… Anh sẽ thỏa mãn em… Tiểu dâm đãng…

Cậu lắc lắc cái đầu bết mồ hôi. Loại tư thế này so với cưỡi ngựa còn xấu hổ hơn nga! Không muốn a!

– Không làm sẽ không vào đâu! – Anh vỗ vỗ mông nhỏ đàn hồi

– Không… Không… Anh khi dễ em! Oa… Oa…

Nước mắt lại bắt đầu tuôn ra dữ tợn…. Lại phải áp dụng chiêu mỹ nhân kế của đàn bà này anh mới chịu chiều em một chút sao?

– Đừng khóc… Ngoan… Nín nào! – Doãn Khởi nhìn thấy vợ yêu bé bỏng khóc lập tức mềm dịu ngay

Tay anh chạm lên những giọt nước mắt nóng hổi, nhẹ nhàng dỗ dành. Đổi lại cho anh là một nụ cười ranh ma cùng cái ôm rất chặt từ cậu, cùng vẻ mặt nũng nịu trẻ con:

– Em không có thích!

– Những anh thích… Dám lừa anh… Phạt… nga…!

Doãn Khởi dùng vũ lực thô bạo đem cậu lật úp lại, thô bạo tiến thẳng vào nơi bí ẩn đang khép mở kia..

– A… A… A… Đáng ghét…. Ah… Ngô… Ngô…

– Đêm nay sẽ cho em thoải mái….

– Lớn… Lớn quá… Ah.. .Hư… Chậm… chậm lại! Hỏng mất…

– Không lớn sao thỏa mãn được em?

Hai tay bị anh giữ chặt trên đầu giường. Eo nhỏ bị nắm chặt để lại từng vết bầm tím có chút đau đớn, đằng sau lại bị vật thể thô to hành xác, hông cậu như muốn gẫy tới nơi rồi.

Nơi giao hợp phát ra những tiếng nhóp nhép khiến cho cậu xấu hổ đến muốn chui đầu xuống đất. Nhưng bên dưới lại cứ truyền lên những cỗ nhiệt lưu nóng rực, khiến cho Chí Mẫn hảo thoải mái, mông nhỏ lại phản lệnh mà hùa theo anh…

– Không phải rất thoải mái sao? Nơi này phải chăng cũng đã muốn bắn rồi…?

– Buong.. Ah… Ân… Em muốn bắn.. Buông… Hư.. Hừ…

– Không cho… Anh muốn chúng ta cùng nhau… – Anh xấu xa bịt chặt thành viên của cậu, muốn hảo hảo trêu chọc cậu một chút

– Không muốn… Ngô… Ân… Anh lần nào… Hư… Hư.. Cũng lâu muốn chết…

– Vậy em muốn nhanh hơn phải không? Chiều theo ý em!

Anh cười khẩy xấu xa, thô bạo tiến vào. Mỗi lần đỉnh đều chạm tới nơi sâu nhất, khiến cậu không thôi rên rỉ dâm dật, từng tiếng từng tiếng đều phải gọi tên anh trong khoái cảm. Động nhỏ bị ma sát tới rỉ nước, nóng tới điên người, thít chặt lấy đại bổng của anh hại anh mấy lần suýt bắn ra. Nơi này… Lúc nào cũng mê hồn như vậy!

– Xin anh… Ah.. .Ưm… Muốn bắn… Ngô… Ngô. Ân… Đừng mà… Hức…

– Bảo bối ngoan… Anh sắp… Gừ… Em thật con mẹ nó chặt quá!

Anh hơi gầm gừ một chút, thúc lần cuối rồi giải phóng thứ dịch kia vào trong cậu, cũng buông ra để cho cậu bắn…

Đem thứ thô to vừa hành hạ cậu một trận tơi bời kia rút ra, anh thở dài một hơi thỏa mãn, đem cậu ôm vào lòng… Hôn hôn lên khuôn mặt đang nhăn nhó đòi ngủ…

– Chớ có ngủ… Tắm đã nào!

– Em ghét anh! – Cậu phụng phịu quay mặt đi

– Ghét anh cũng phải đi tắm… Nào…. Ngoan!

Anh đem cậu bế vào bồn tắm, xả nước thật đầy rồi đem cậu thả vào. Thân ảnh nhỏ bé gần như chìm trong bồn nước ấm, thoải mái để anh có thể vừa ngắm vừa rình mò ăn đậu hũ. Khắp người toàn là dấu hôn đỏ lừ, hai bên hông bị anh bám đến tím bầm làm anh có chút đau lòng. Cậu cười cười nhìn anh, sáp lại gần đem môi nhỏ dâng hiến thơm lên má….

– Em không có đau mà anh phải nhăn đến vậy….

– Không đau sao? Vậy hiệp nữa nhé!

Thế là chuyện tình Maldives giữa biển khơi lại tiếp tục…